THƠ THÁNG 4/2020

Thứ hai - 04/05/2020 22:17
ảnh thơ
ảnh thơ

ĐI THEO MÙA ĐỖ QUYÊN

                                    TRẦN TỊNH YÊN

Từ một sớm mai rất mặn

có giấc mơ tôi bước về bằng đôi chân nông nỗi

một ngay tơi tả cánh

trên đường ra bãi mía, những đỗ quyên còn sót lại

thơm lời từ biệt
 

Dưới chân cội nguồn

những áp thấp mật ngữ đang chiết tự trên trang giấy già nua

và bầy tóc cũ cứ dài một màu mê sảng

sau những bông quế hương vừa nở trên đồi thập tự

 

Trên lối về ngư phủ vời vợi dã tràng

có đường chân trời vừa rơi xuống , khẽ khàng tách vỏ

sau bức tường câm

 

Em giấu sương mù sau lá non

Khuya chớm mùa

nghe chim hót trăm lời tịch mặc ...

T.T.Y
 

MỘT THOÁNG TAM HẢI

                                   LÊ THỊ ĐIỂM

Khát vị mặn

Tìm về Tam Hải

Nơi con sóng bất kham

tung bờm trắng xóa

Những khung ngực trần vạm vỡ

xăm xăm về hướng biển khơi

Nơi thắt lưng ong

sớm chiều tất bật

đêm trầm mình trong cuồn cuộn lo âu

mơ bình yên lên từ phía hừng đông
 

Về Tam Hải

trăng dát vàng mặt sóng

bình minh trẻ trung

mang nắng gió mặn mòi

bến cá ban mai mở hội

hoà trong sương nhễ nhại nụ cười

rực ánh mắt ứ dồn khao khát…

 

Trưa

loanh quanh

bóng dừa xanh mướt

ủ men chân chất

chuốc say vạt nắng cuối ngày

trái tim chiều lỗi nhịp

L.T.Đ


MỘT NGÀY

               ĐOÀN MẠNH PHƯƠNG

Trong đầy ắp những kích hoạt

Những di chuyển không gian

Sau những hoàng hôn

Thành phố gánh lấy cái bóng nặng trĩu của mình

Mỗi hữu hình

Dặt cạnh vô hình

Khước từ lạnh lùng thản nhiên dứt bỏ

Hiện đại thở bằng nhiều mảnh vỡ…

 

Sống giản đơn giữa thế giới đa nghĩa

Ngày ngày

Phơi phóng tâm tư

Mong lý trí đừng tấn công nước mắt

Mặc gió từng vuốt mặt

 

Một trật tự như chưa từng yên lặng

Từ hàng cây trên phố

Thở ra những bóng râm

Bao con đường bao hồn rêu vỉa ngõ

Nếp nhăn nào khắc họa được nghìn năm

 

Ngày chăn thả những hưng phấn mới

Giấc mơ nào rụng rốn trong đêm

Giữa bao chuyển động và kết nối

Ngày có còn thức mãi trong tim ?

Đ.M.P
 

PHÍA QUÊ

               NGUYỄN GIÚP

Ở phía quê nhà

Chị ngồi trắc thóc

Ưu tư chuyện cấy chuyện cày

Rồi nhớ thằng em bỏ xứ

Nỗi buồn rưng !

 

Ở phía quê nhà

Thân cau dầm nắng

Rễ trầu nứt vách tường rêu

 

Ở phía quê nhà

Nỗi buồn khuất lấp

Ngày xuân có đứa không về

Mình chị trống không vườn tạp

Hoa quê rò rõ khoe màu

 

Mùa màng đâu đem ra phố

Chị đành một chị mà thôi

Tình duyên gửi thì con gái

Thương chị chỉ có mỗi mình

 

Hoa mua suốt đời tim tím

Buồn vui ở phía quê nhà?

N.G

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây